Phiên bản thử nghiệm

Cerca

Vatican News
ĐTC chào  các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô ĐTC chào các tín hữu hiện diện tại quảng trường thánh Phêrô  (Vatican Media)

Buổi gặp gỡ chung hàng tuần của ĐTC sáng thứ tư 27-06-2018

Đặt để luật lệ trước tương quan cá nhân với Thiên Chúa không trợ giúp con đường lòng tin. Việc đào tạo kitô không dựa trên sức mạnh của ý chí, nhưng trên việc tiếp nhận ơn cứu độ, trên việc để cho mình được Thiên Chúa yêu thương.

Linh Tiến Khải - Vatican

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với mấy chục ngàn tín hữu và du khách hành hương năm châu trong buổi gặp gỡ chung hàng tuần sáng thứ tư hôm qua. Trong số hàng trăm đoàn hành hương hiện diện cũng có 3 nhóm người Việt: hai nhóm 60 và 50 tín hữu đến từ Việt Nam và một nhóm đến từ New Jersey Hoa Kỳ. Mở đầu buổi tiếp kiến ĐTC nói: cũng như thứ tư tuần trước, tại Đại thính đường Phaolô VI có rất đông các anh chị em bệnh nhân, để tránh cho họ khỏi nắng ở trong đó thì dễ chịu hơn. Họ theo dõi buổi tiếp kiến trên màn hình khổng lồ và chúng ta cũng cùng họ tham dự một buổi tiếp kiến chung chứ không có hai buổi tiếp kiến. Chúng ta chào mừng các anh chị em bệnh nhân trong đại thính đường Phaolô VI.

Chúng ta tiếp tục nói tới các điều răn - mà như đã nói - hơn là các giới răn chúng là các lời Thiên Chúa nói với dân Ngài để giúp họ sống tốt đẹp. Chúng là các lời yêu thương của một người Cha.

ĐTC đã quảng diễn văn bản chương 4 sách Đệ Nhị Luật viết: “ Anh (em) cứ hỏi những thời xa xưa, thời có trước anh (em), từ ngày Thiên Chúa dựng nên con người trên mặt đất; cứ hỏi từ chân trời này đến chân trời kia: có bao giờ đã xảy ra chuyện vĩ đại như thế, hay có ai đã nghe điều giống như vậy chăng? Có dân nào đã được nghe tiếng Thiên Chúa phán từ trong đám lửa như anh (em) đã nghe, mà vẫn còn sống không? Hoặc có thần nào đã ra công đi chọn lấy cho mình một dân tộc từ giữa một dân tộc khác, đã dùng bao thử thách, dấu lạ, điềm thiêng và chinh chiến, đã dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, gây kinh hồn táng đởm, như Giavê, Thiên Chúa của anh em, đã làm cho anh em tại Ai-cập, trước mắt anh (em) không? Chính anh (em) đã được cho thấy những điều đó, để biết rằng Giavê là Thiên Chúa và ngoài Người ra không có thần nào khác nữa.” (Đnl 4,32-35). ĐTC nói: Mười Lời bắt đầu như thế này: “Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi, Đấng đã làm cho ngươi ra khỏi đất Ai Cập, ra khỏi điều kiện sống nô lệ” (Xh 20,2). Lời khai mào này xem ra xa lạ đối với lề luật theo sau. Nhưng không phải như vậy.

** Tại sao Thiên Chúa lại công bố về ngài và việc giải phóng như thế? Bởi vì ta tới núi Sinai sau khi đã đi qua Biển Đỏ: Thiên Chúa của Israel cứu vớt trước, rồi mới xin sự tin tưởng. Hay: Mười Điều Răn bắt đầu với sự quảng đại của Thiên Chúa. Thiên Chúa không bao giờ xin mà không cho trước. Không bao giờ. Ngài cứu thoát trước, Ngài cho trước, rồi mới xin. Cha của chúng ta là thế, Thiên Chúa tốt lành.

ĐTC giải thích thêm như sau:

Và chúng ta hiểu tầm quan trọng của lời tuyên bố này: “Ta là Chúa, Thiên Chúa của ngươi”. Có một chủ hữu từ, có một tương quan, người ta tùy thuộc nhau. Thiên Chúa không phải là một kẻ xa lạ: Ngài là Thiên Chúa của bạn. Điều này soi sáng toàn Mười Điều Răn, và cũng vén mở cho thấy bí mật của hoạt động kitô, bởi vì đó cũng chính là thái độ của Chúa Giêsu là Đấng nói rằng: “Như Cha đã yêu Thầy, Thầy cũng yêu anh em” (Ga 15,9). Chúa Kitô là Đấng được Thiên Chúa Cha yêu thương, và Ngài yêu thương chúng ta với tình yêu ấy. Ngài không khởi hành từ chính mình, nhưng từ Thiên Chúa Cha. Thường khi các công việc làm của chúng ta thất bại, bởi vì chúng ta khởi hành từ chính mình, chứ không phải từ sự biết ơn. Và ai khởi hành từ chính mình thì đi tới đâu? Ai khởi hành từ chính mình thì đi tới đâu? Đi tới chính mình! Họ không có khả năng tiến bước, họ trở lại với chính họ. Chính thái độ ích kỷ đó mà người ta nói đùa rắng: “Ô, người đó là một “tôi, tôi với tôi, và cho tôi” Họ ra khỏi mình và trở về với chính mình.

ĐTC nói tiếp trong bài huấn dụ: Cuộc sống kitô trước hết là việc biết ơn đáp trả lại một người Cha quảng đại. Các kitô hữu mà chỉ sống theo các “bổn phận”, thì tố cáo mình không có một kinh nghiệm cá nhân với Thiên Chúa, là Đấng của “chúng ta”. “Tôi phải làm cái này, cái này, cái này…” Chỉ có các bổn phận. Nhưng bạn thiếu điều gì! Đâu là nền tảng của bổn phận đó? “A, cần phải làm như thế này” Không: nền tảng của bổn phận đó là tình yêu thương của Thiên Chúa Cha, là Đấng cho trước, rồi mới ra lệnh.

Đặt để luật lệ trước tương quan không giúp con đường lòng tin. Làm sao một người trẻ có thể ước muốn là kitô hữu, nếu chúng ta khởi hành với các bắt buộc, các dấn thân, các trung thực chứ không phải là từ sự giải thoát?

Nhưng là kitô hữu là một con đường của sự giải thoát! Các giới răn giải thoát bạn khỏi sự ích kỷ của bạn và giải thoát bạn bởi vì có tình yêu của Thiên Chúa đem bạn đi tới.

** Việc đào tạo kitô không dựa trên sức mạnh của ý chí, nhưng trên việc tiếp nhận ơn cứu rỗi, trên việc để cho mình được yêu thương; Biển Đỏ trước, rồi mới tới Sinai. Ơn cứu rỗi trước: thiên Chúa cứu thoát dân Ngài trong Biển Đỏ, rồi tại Sinai Ngài nói cho họ biết phải làm gì. Dân ấy biết rằng Thiên Chúa làm các điều này, bởi vì họ đã được cứu rỗi bởi một người Cha yêu thương họ.

Sự tri ân là một nét đặc thù của con tim được Chúa Thánh Thần thăm viếng; để vâng lời Thiên Chúa trước hết cần nhớ lại các ân huệ của Ngài. Thánh Basilio có nói: “Ai không để rơi vào quên lãng các ân huệ ấy, thì hướng tới nhân đức tốt lành và mọi công việc của sự công bằng” (Luật ngắn, 56). Tất cả những điều này đưa chúng ta tới đâu? Tới chỗ thực tập ký ức: biết bao nhiêu điều hay đẹp Thiên Chúa đã làm cho từng người trong chúng ta! Cha thiên quốc của chúng ta quảng đại biết bao!

Nhưng bây giờ tôi muốn đề nghị với anh chị em một bài tập nhỏ, tât cả mọi người trong thinh lặng, nhưng mỗi người trả lời trong tim của mình. Câu hỏi là: Thiên Chúa đã làm cho tôi biết bao điều tốt đẹp? Trong thinh lặng mỗi người hãy tự trả lời. Thiên Chúa đã làm cho tôi biết bao điều tốt đẹp? Thiên Chúa đã làm cho tôi biết bao điều tốt đẹp? Và đó là sự giải thoát của Thiên Chúa. Thiên Chúa làm biết bao điều tốt đẹp và giải thoát chúng ta.

Tuy vậy có người có thể cảm thấy chưa được sống một kinh nghiệm đích thật về sự giải thoát của Thiên Chúa. Điều này có thể xảy ra. Có lẽ khi nhìn vào trong chính mình, chúng ta chỉ cảm thấy ý thức về bổn phận, một nền tu đức của nô lệ chứ không phải của con cái. Trong trường hợp này phải làm gì đây? Làm như dân được tuyển chọn. Sách Xuất Hành có nói: “ Con cái Ít-ra-en rên siết trong cảnh nô lệ. Họ ta thán, và tiếng họ kêu từ cảnh nô lệ đã thấu tới Thiên Chúa. Thiên Chúa đã nghe tiếng họ than van và Thiên Chúa nhớ lại giao ước của Người với các tổ phụ Áp-ra-ham, I-xa-ác và Gia-cóp. Thiên Chúa đã nhìn thấy con cái Ít-ra-en và Thiên Chúa đã biết.” (Xh 2,24-25). Thiên Chúa nghĩ tới tôi.

ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ:

** Hành động giải thoát của Thiên Chúa đặt ở đầu Mười Lời – nghĩa là các Điều Răn - là câu trả lời cho tiếng than van ấy. Chúng ta không tự cứu rỗi chính mình, nhưng từ chúng ta có thể phát xuất một tiếng kêu cứu. “Chúa cứu tôi, Chúa chỉ đường cho tôi, Chúa vuốt ve tôi, Chúa cho tôi một chút vui sướng”. Đó là một tiếng thét cầu cứu. Điều này tùy thuộc nơi chúng ta: xin được cứu thoát khỏi sự ích kỷ, khỏi tội lỗi, khỏi các xích xiềng nô lệ. Tiếng kêu này quan trọng, nó là lời cầu, là ý thức về điều còn bị đàn áp và chưa được cứu thoát nơi chúng ta. Có biết bao nhiều điều chưa được giải thoát trong tâm hồn chúng ta. “Xin cứu con, xin giúp con, xin giải thoát con”. Đây là một lời cầu đẹp dâng lên Chúa.

Thiên Chúa chờ đợi tiếng kêu đó, bởi vì nó có thể bẻ gẫy các xiềng xích. Thiên Chúa đã không gọi chúng ta vào cuộc sống để bị áp bức, nhưng để được giải thoát và sống trong sự tri ân, bằng cách tươi vui vâng lời Đấng đã ban cho chúng ta biết bao nhiêu, một cách vô tận nhiều hơn điều chúng ta có thể cho Ngài. Điều này thật đẹp. Ước chi Thiên Chúa luôn luôn được chúc tụng vì tất cả những gì Ngài đã làm, đang làm và sẽ làm nơi chúng ta!

27 tháng sáu 2018, 13:31